TÌM HIỂU THÊM VỀ TUYÊN TRUNG HẦU NGUYỄN VĂN TUYÊN
Vùng đất An Giang xưa (tức tỉnh Đồng Tháp ngày nay) được xem là một vùng đất trù phú, chính nơi đây đã thu hút nhiều nhân sĩ, tướng lĩnh về với vùng đất này. Đây được xem là một vùng địa linh nhân kiệt với nhiều tướng tài hết dạ trung kiên theo phò tá Nguyễn Ánh ngay trong thời khó khăn nhất như: Nguyễn Văn Tuyên, Nguyễn Văn Nhơn, Nguyễn Văn Nhàn, Nguyễn Văn Trọng, Hoàng Bửu Phước, Nguyễn Văn Bế…
TUYÊN TRUNG HẦU NGUYỄN VĂN TUYÊN TIẾP CẬN TỪ ĐỐI CHIẾU VÀ SO SÁNH
Nhà Nguyễn được xác lập bởi nhiều nhân tố, trong đó có sự góp sức của các công thần ở buổi đầu vương triều. Tuyên Trung hầu Nguyễn Văn Tuyên là một trong những người như thế. Qua các sử liệu cho biết, thời vua Gia Long và Minh Mạng, ông lập nhiều công lớn, nhưng trong hoạn lộ của mình, ít nhất một lần bị giáng cấp vì “lạm quyền”. Đánh giá một nhân vật lịch sử, ngoài việc đặt trong bối cảnh lịch sử đương thời, trong mối quan hệ với cá nhân khác và cộng đồng, cũng cần tiếp cận từ góc độ đối chiếu công tội và so sánh với các trường hợp tương tự. Có như thế sẽ tránh suy luận một cách chủ quan và việc đánh giá mới khoa học, công bằng đối với nhân vật.
CÔNG NGHIỆP CỦA TUYÊN TRUNG HẦU PHAN VĂN TUYỀN QUA NHỮNG CHỨC VỤ ĐẢM NHẬN
Nhà Nguyễn được trung hưng bởi chúa Nguyễn Ánh, và việc Nguyễn Ánh dựng nên ngai vàng cho họ Nguyễn, không thể không kể đến vai trò của đất Nam Bộ. Vùng đất này chính là cơ sở hậu thuẫn cho sức mạnh của chúa Nguyễn Ánh cả về vật lực, tài lực để có thể đánh thắng Tây Sơn, lập nên nghiệp đế. Cứ điểm tên những văn thần, võ tướng nơi đất này từ buổi trung hưng cho đến đầu triều đại, nhiều biết bao. Trong đó, có tên tuổi của Tuyên Trung hầu Phan Văn Tuyên (1763 - 1831).
PHÂN LIỆT VÀ THỐNG NHẤT QUỐC GIA THẾ KỶ XVII - XVIII NHÌN TỪ ĐẤT ĐÀNG TRONG
Đối với bất cứ một quốc gia, thể chế chính trị nào, để đất nước phát triển, thì trong muôn những lý do, vấn đề thống nhất, ổn định chính trị luôn có một tầm quan trọng đặc biệt, bởi nhờ đó mà chính thể cầm quyền mới có thể toàn tâm toàn ý lo việc trị nước, phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội... Nước Việt ta cũng không nằm ngoài vấn đề đó.
NGUYỄN CÔNG NHÀN TRONG TRẬN ĐÁNH CHIẾM ĐỊNH TƯỜNG (1861) CỦA THỰC DÂN PHÁP
Nguyễn Công Nhàn (? – 1867) là một dũng tướng của nhà Nguyễn, đã sống và cống hiến cả cuộc đời mình qua 3 triều vua: Minh Mạng (1820 – 1840), Thiệu Trị (1841 – 1847) và Tự Đức (1848 – 1883). Với tài thao lược, ông từng lãnh đạo quân dân dẹp yên các cuộc bạo loạn của các dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên và tổ chức kháng chiến chống quân Xiêm nhiều lần xâm lấn biên giới phía Tây Nam và Trấn Tây thành. Đặc biệt, đến năm 1861, Nguyễn Công Nhàn tiếp tục lãnh đạo nhân dân chiến đấu chống quân Pháp đánh chiếm Định Tường với vai trò mới là Tổng đốc tỉnh, đã được lịch sử ghi nhận.
Với đặc thù về điều kiện tự nhiên: vùng trũng, nước úng, chua – phèn, vào mùa lũ lụt cả đồng bằng bị ngập, thực vật chủ yếu là lau sậy và rừng Tràm. Vì thế, để khai hoang các bậc tiền nhân người Việt phải tìm ra phương thức hữu hiệu nhất để chinh phục vùng đất hứa. Thời các chúa Nguyễn và vua Nguyễn, đã đào kênh Bà Bèo, kênh Lợi Tế, kênh Bo Bo, nhằm phục vụ an ninh – quốc phòng. Sau này, những kênh đào buổi đầu khai phá đó, đã trở thành tuyến thủy lộ quan trọng.
HỌC PHI NGUYỄN VĂN THỊ HƯƠNG – CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM CỦA MỘT BÀ PHI TRONG CUNG NGUYỄN
Học phi Nguyễn Văn Thị Hương không phải là một bậc “mẫu nghi” tên tuổi lừng lẫy và có địa vị như các hoàng hậu, thái hậu khác dưới thời Nguyễn, nhưng bà là một trong những phi tần mang số phận đáng nhớ trong lịch sử vương triều này. Số phận của bà là số phận đặc trưng của nhiều cung tần, giai nhân trong lịch sử chế độ phong kiến với những thăng trầm, ân oán chốn cung cấm.
ĐẨY MẠNH HỢP TÁC TRONG HÀNH LANG KINH TẾ ĐÔNG TÂY GÓP PHẦN THÚC ĐẨY QUAN HỆ KINH TẾ VIỆT NAM - ẤN ĐỘ
Hành lang kinh tế Đông Tây (EWEC) là chương trình hợp tác phát triển tổng thể nhằm mục tiêu phát triển liên vùng nghèo bao gồm lãnh thổ lớn kéo dài từ miền Trung Việt Nam lên Trung Hạ Lào, Đông Bắc Thái Lan và đến tận Myanmar. Hành lang kinh tế Đông Tây là con đường huyết mạch nối liền GMS với không gian kinh tế sông Hằng (Ấn Độ), rút ngắn khoảng cách và phí tổn cho việc mở rộng giao lưu kinh tế giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương.



